CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY

 Anh mù đến rửa ở hồ Si-lô-ác và khi về thì nhìn thấy được. (Ga 9, 7b)

Suy gẫm: Điều gì có thể giữ chúng ta khỏi ánh sáng của sự thật, sự khôn ngoan và sức mạnh của Chúa cho cuộc sống của chúng ta? Tội lỗi làm chúng ta mù quáng và khiến chúng ta vấp ngã và ngã xuống – không thể tự mình vươn lên hoặc bước đi trong tự do của tình yêu và sự thật của Chúa. Tội lỗi che mờ tâm trí trong sự bối rối đạo đức, và nó lớn lên trong bóng tối và chống lại ánh sáng của sự thật của Chúa. Chỉ có ánh sáng của Chúa mới có thể khám phá bóng tối tội lỗi và giải phóng chúng ta bước đi trên con đường thánh thiện và bình an với Chúa.

Bạn có nhận ra ánh sáng của sự thật và quyền năng của Chúa trong cuộc sống của bạn không? 

(Dailyscripture/ Don Schwager)

PHỤNG VỤ TRONG TUẦN

22.3 CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY. Ga 9,1-41

23.3 Thứ Hai. Thánh Tu-ri-bi-ô Mông-rô-vê-khô, Giám mục. Ga 4,43-54

24.3 Thứ Ba. Ga 5,1-3a.5-16

25.3 Thứ Tư. LỄ TRUYỀN TIN. Lễ Trọng. Lc 1,26-38

26.3 Thứ Năm. Ga 5,31-47

27.3 Thứ Sáu. Ga 7,1-2.10.25-30

28.3 Thứ Bảy. Ga 7,40-53

29.3 CHÚA NHẬT V MÙA CHAY. Ga 11,1-45

HOẠT ĐỘNG GIÁO XỨ

*      ‘Để cộng đoàn được giao hòa với Thiên Chúa và lãnh nhận ân sủng dồi dào trong dịp lễ Phục Sinh này, cũng như để hạn chế những cuộc tập trung đông người, quý Cha được phép cử hành nghi thức sám hối chung, xưng tội và giải tội tập thể lồng trong các Thánh lễ Chúa nhật V mùa Chay, 29/3/2020, với nghi thức được ấn định.’

(Trích Hướng dẫn mục vụ Mùa Chay 2020)

HỌC HỎI – SỐNG ĐẠO

GIÁO HUẤN SỐ 16

TUỔI TRẺ CỦA ĐỨC GIÊSU (tiếp theo)

“Thật vậy, “Giêsu đã không lớn lên trong một mối tương quan khép kín ngột ngạt với Maria và Giuse, nhưng sẵn sàng tương tác với gia đình rộng lớn hơn, với những người thân và bạn hữu của cha mẹ mình”. [8] Chính vì thế mà ta có thể hiểu tại sao khi trở về từ chuyến hành hương Giêrusalem, cha mẹ Người cứ đinh ninh rằng đứa con mười hai tuổi của mình (x. Lc 2,42) đang lang thang đâu đó giữa đám đông, ngay cả dù hai vị đã không nhìn thấy con mình suốt cả ngày hôm ấy – “nghĩ rằng con mình đang đi với nhóm khách hành hương, các ngài đã đi một ngày đường” (Lc 2,44). Chắc hẳn, các ngài hình dung rằng Giêsu đang ở đâu đó, đang lẩn giữa những người khác, đang chơi đùa với những đứa trẻ khác, đang nghe những người lớn kể chuyện, đang chia sẻ những chuyện vui buồn của những người đồng hành. Quả thực, từ Hy lạp “synodía” mà Luca dùng để mô tả nhóm người ở đây rõ ràng gợi nghĩ đến một “cộng đoàn hành hương” lớn hơn, mà Thánh Gia là một thành phần trong đó. Chính nhờ sự tin tưởng của cha mẹ mà Giêsu có thể đi đứng tự do và học biết cùng bước đi với những người khác”. (Tông huấn Đức Kitô hằng sống, số 29).

TẢN MẠN – CHIA SẺ­– GÓP NHẶT

Ô CHỮ DÀNH CHO CÁC EM

Những gợi ý

01. Người mà bà Maria sinh ra sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con của ai? (Lc 1,32)

02. Người được sứ thần truyền tin tại thành Nadarét tên là gì? (Lc 1,27)

03. Sứ thần chào trinh nữ là Đấng đầy ân sủng và ai ở cùng bà? (Lc 1,28)

04. Trinh nữ nhận mình là gì của Thiên Chúa? (Lc 1,38)

05. Người con trinh nữ sẽ sinh hạ được đặt tên là gì? (Lc 1,31)

06. Sứ thần nói với trinh nữ đấng thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là gì? (Lc 1,35)

07. Thiên Chúa sẽ ban cho người ngai vàng của vua nào? (Lc 1,32)

08. Sứ thần truyền tin cho trinh nữ tên là gì? (Lc 1,26)

09. Sứ thần chào trinh nữ là Đấng đầy điều gì? (Lc 1,28)

Hàng dọc : Chủ đề của ô chữ này là gì?

(VHTK/Nguyễn Thái Hùng)

Câu Chuyện Hạt Thóc Dâng Tặng Ðức Vua

Đại thi hào Tagore có kể câu chuyện sau: “Có một người hành khất ngồi bên vệ đường. Ông nghe người ta kháo nhau rằng hôm đó, Ðức Vua sẽ ngự giá đi qua ngôi làng. Người hành khất cố gắng lê lết đến trước cổng làng, lòng nhủ thầm: “Ðây là dịp may duy nhất đời tôi”. Từ đằng xa, khi vừa thấy xa giá xuất hiện, anh đã cố gắng đưa tay lên vẫy chào. Có ngờ đâu, trước sự sửng sốt của mọi người, khi xa giá vừa đến trước cổng làng, Ðức Vua đã cho dừng xe lại và chính ông là người đưa tay ra để xin người hành khất bố thí.

Người hành khất bèn đưa tay vào trong chiếc bị cũ kỹ nhơ bẩn của mình để kéo ra một hạt thóc. Anh trịnh trọng đặt hạt thóc vào trong tay Ðức Vua. Ðức Vua tiếp nhận món quà từ tay người hành khất và biến đi giữa cát bụi mịt mù.

Chiều đến, khi về tới nhà, người hành khất mới mở chiếc bị của mình ra. Lạ lùng thay, giữa muôn hạt thóc, anh nhận ra một hạt vàng óng ánh. Lúc bấy giờ, người hành khất mới khóc nức nở hối tiếc: “Phải chi ta đã cho Ðức Vua tất cả những gì ta có…”

Thiên Chúa đối xử với chúng ta cũng giống như vị Vua đối xử với người hành khất. Ngài muốn trao ban cho chúng ta tất cả kho báu trên Thiên Ðàng. Qua người con một của Ngài là Ðức Giêsu Kitô, Thiên Chúa muốn trao ban cho chúng ta chính Sự Sống của Ngài. Qua Sự Sống chúng ta đã lãnh nhận, qua sự hiện diện của những người anh em chúng ta, qua ngay cả những thất bại và tội lỗi của chúng ta, Thiên Chúa vẫn luôn nhắc đến với từng người chúng ta như một người hành khất. Chúng ta tưởng chúng ta đang chìa tay van xin trước. Kỳ thực, chính Ngài mới là kẻ không ngừng đưa tay ra để xin chúng ta mở rộng đôi tay và quả tim của chúng ta…

Ngài chờ đợi nơi chúng ta một cái gật đầu, một hạt thóc nhỏ rút từ trong chiếc bị khốn cùng của chúng ta.

Một nghĩa cử nhỏ mọn làm cho người anh em, một chút tin yêu hy vọng giữa bao nhiêu thử thách khó khăn của cuộc sống, một chút khiêm tốn và sám hối sau những lần vấp ngã: đó là những hạt thóc bé nhỏ mà chúng ta có thể trao tặng cho Chúa để từ đó lãnh nhận trở lại tất cả kho tàng Yêu Thương của Ngài.

(internet)

Bệnh Dịch Của Tội Lỗi

Con vi-rút corona dù nhỏ bé, mắt thường không thấy, nhưng sức tàn phá của nó thật khủng khiếp. Sau ba tháng xuất hiện, dịch bệnh Covid-19 đã lan tới hơn 180 trong số 241 quốc gia và vùng lãnh thổ trên toàn thế giới. Nó đã làm cho gần 250.000 người nhiễm bệnh và lấy đi mạng sống của hơn 10.000 người trong số đó. Dịch bệnh tự bản chất vốn là xấu, không ai ước mong điều này xảy ra. Thế nhưng với con mắt đức tin, nó có thể giúp ta thấy được những ý nghĩa thiêng liêng và nhờ đó sám hối hoán cải.

Tội lỗi còn “vô hình” và nguy hại hơn con vi-rút bội phần nhất là vì tính lây nhiềm của nó. Nhà vật lý Lorenz (1972) có nói: “Một con bướm đập cánh ở Brazil có thể gây ra một cơn lốc ở Texas.” Một hành vi gương xấu dù là nhỏ bé có vẻ vô hại cũng có thể huỷ diệt bao con người bé nhỏ đơn sơ. Hơn nữa nó không chỉ tác hại vì hiệu ứng xã hội của gương xấu. Không chỉ khi phạm tội công khai, nó mới lây nhiễm, tác hại. Một tội lỗi dù nhỏ bé và kín đáo cũng làm tổn hại đến sức khoẻ thiêng liêng của toàn thể Hội Thánh, và nói rộng ra, đến toàn thể nhân loại, toàn thể tạo vật.

Sống mùa Chay trong mùa dịch Covid-19, chúng ta được mời gọi sám hối không chỉ vì phần rỗi của riêng mình, mà còn vì tội lỗi của mỗi người chúng ta đều làm tổn thương đến mọi người và đến toàn thể Hội Thánh. Là Ki-tô hữu, bạn nhớ rằng mình có trách nhiệm đối với từng chi thể của Hội Thánh; điều đó có nghĩa là tôi không chỉ chịu trách nhiệm về tội lỗi của tôi, mà tôi còn chịu trách nhiệm, chịu đền bù vì tội lỗi của anh chị em mình nữa. Lời ca của nhạc sĩ Hùng Lân trong bài thánh ca “Đêm Thánh Vô Cùng” nhắc nhở chúng ta: “Hãy nhớ rằng Chúa đang đền bù”.

An Vy

“Nhân danh Đức Kitô, chúng tôi nài xin anh em hãy làm hoà với Thiên Chúa.” (2Cr 5,20)

Một trong những giáo huấn chói tai – mà cũng thú vị – của Minh-Sư là Thượng Đế gần gũi kẻ có tội hơn là người thánh thiện.

Ngài giải thích như sau: Thượng Đế ở trên thiên đàng nắm mỗi người ở đầu một sợi dây. Khi người ta phạm tội, sợi dây đó bị cắt đứt. Bấy giờ Thượng Đế cột lại bằng cách làm một nút thắt – và như vậy, Ngài kéo họ lại gần Ngài hơn. Và cứ thế, mỗi khi tội lỗi cắt đứt sợi dây thì Thượng Đế lại buộc một nút thắt mới để kéo chúng ta lại gần Ngài hơn nữa.

(One minute wisdom/Ant. De Mello)